Ngoại tình công sở, coi chừng bị tống tiền

Những anh em, chị em hay vào nhà nghỉ để ‘tâm sự’ với tình nhân nếu vẫn muốn giấu diếm mối quan hệ đó của mình thì hãy nên cẩn thận để khỏi làm mồi cho kẻ tống tiền.

Trong số các cặp trai gái đưa nhau vào nhà nghỉ, chiếm một tỷ lệ không nhỏ là những người không hề muốn “chuyện tình” đó của mình bị phát hiện. Họ hoặc đã có gia đình, hoặc ăn cơm trước kẻng, hoặc thích vui vẻ với tình một đêm. Với nhiều người, việc bị phát hiện đồng nghĩa với tai họa, với tan nát gia đình, sự nghiệp, lỡ dở cuộc đời… Đó là sự thật giúp kiếm tiền cho một số kẻ bất lương.

Ra khỏi khách sạn đã có ảnh tống tiền

Chị Lan (nhân viên văn phòng, Hà Nội) kể lại câu chuyện vừa xảy ra với mình: Cơ quan chị làm việc đóng gần một khách sạn nhỏ, nơi nhiều cặp tình nhân vẫn dùng làm điểm hẹn hò. Một hôm, vì sân công ty hết chỗ để xe, chị dắt xe máy sang khách sạn đó xin gửi nhờ. Cuối giờ chiều, xong việc, chị lại sang lấy xe về. Dĩ nhiên chị chẳng đội mũ, đeo khẩu trang gì khi sang khách sạn ấy.

Chiều hôm đó, chị Lan vừa vào đến nhà thì có hai người đàn ông lạ mặt dừng xe trước cổng, gọi hai con chị lại hỏi: “Này cháu, mẹ cháu vừa về phải không?”. Bọn trẻ vâng, khách lạ hỏi tiếp: “Vậy mẹ cháu tên gì?”. Mấy đứa con chị cứ thật thà trả lời. Hỏi xong những thông tin cần thiết, hai vị khách bảo bọn trẻ gọi mẹ ra nói chuyện. Chị Lan ngơ ngác khi thấy người lạ đọc vanh vách thông tin của mình rồi hỏi chị có đúng không. Lan gật đầu: “Vâng, là tôi”.

“Thế chị có muốn giữ gìn hạnh phúc gia đình không?”. Lan chẳng hiểu chuyện gì, nhưng cái giọng đe dọa của hai gã đàn ông đủ khiến chị biết đó là kẻ bất lương và đang ngầm ây áp lực với chị để kiếm chác. Hai gã nói: “Tôi thấy gia đình chị cũng có vẻ hạnh phúc đấy. Nhưng chị có biết hạnh phúc của chị đang bị đe dọa không? Chị có nhớ hôm nay chị làm những gì, đi những đâu không?”.

Thấy gia chủ vẫn không có vẻ sợ hãi, hai kẻ kia bảo: “Đây chị xem đi. Đây có phải là chị không?”. Nhìn bức ảnh mà hai gã vô lại chìa ra, chị Lan bắt đầu nhận ra ý đồ của chúng. Chị bảo: “Vâng, chính tôi, thì sao?”. “Thì sao à? Chiều nay, chị đã vào khách sạn ấy, làm điều mờ ám gì thì chị cũng đã biết. Chị có muốn bức ảnh này đến tay chồng chị và những người khác không? Chúng tôi có thể giúp chị giấu kín chuyện này, miễn là chị phải biết điều một chút”.

Chị Lan vừa buồn cười vừa tức giận kêu: “A, chúng mày tống tiền hả? Mày có thích tao báo công an không?”. Thấy chuyện không êm, hai gã kia vội lên xe máy chạy mất. Chị Lan cứ tiếc giá mình phản ứng nhanh hơn, tóm lấy chúng hô hoán người xung quanh bắt trói lại dẫn lên công an cho chừa cái thói theo dõi tống tiền chuyện riêng tư của người khác.

Ngậm đắng nuốt cay

Hai gã đàn ông kể trên coi như đen đủi khi gặp phải chị Lan, một người không có tật nên chẳng phải giật mình, có thể đàng hoàng mắng cho bọn tống tiền và khiến chúng phải bỏ chạy. Còn những người lý gian mà tình cũng gian khác, gặp trường hợp ấy chỉ có cách ngậm đắng nuốt cay nộp tiền cho bọn bất lương, và có khi không phải một lần.

Anh Công (Đống Đa, Hà Nội) là một trường hợp như thế. Anh và cô bồ, vốn là bạn cùng lớp thời đại học, cũng đang có gia đình, thỉnh thoảng đưa nhau đi “đổi gió” ở nhà nghỉ. Cả hai chỉ coi nhau như “món cải thiện” chứ không hề có ý định ly hôn để đến với nhau. Một lần, sau khi tan sở, Công vừa ra đến cổng thì có một thanh niên chặn xe đề nghị nói chuyện. Gã đưa cho anh xem bức ảnh anh cùng cô bồ bước vào rồi bước ra từ nhà nghỉ và cũng yêu cầu nộp 10 triệu đồng “tiền im lặng”. Công chỉ có 5 triệu đồng trong ví, cuối cùng gã kia cũng chấp nhận.

Xé xong mấy tấm ảnh, Công gọi điện cho người tình hỏi cô có gặp chuyện tương tự không, may mà không thấy, mấy hôm sau cũng vậy. Anh thở phào, nghĩ chắc vì mỗi lần vào ra nhà nghỉ, người tình của anh đều bịt mặt kín mít nên ảnh tống tiền không có giá trị bằng chứng. Từ đợt ấy, anh hú hồn hú vía, chấm dứt chuyện lăng nhăng với cô bồ và tự thề sẽ không bao giờ dan díu với ai nữa. Cô gái ấy cũng sợ, không dám níu kéo.

Chị Lương, 29 tuổi, ở Gia Lâm, Hà Nội, cũng đã phải ra tận cây ATM để rút tiền, với cái gã tống tiền vẫn kè kè bên cạnh, sau khi xem bức ảnh chị cùng tình nhân bước ra từ nhà nghỉ. Cũng như anh Công, Lương thầm hứa sẽ cạch đến già cái chuyện ngoại tình công sở này. Thế nhưng không phải cứ quay đầu lại là thấy bờ ngay, vì hậu quả của sai lầm trước đó vẫn đeo đẳng chị. Chừng hai tuần sau, kẻ tống tiền quay lại, đưa ảnh cũ cho chị xem và đòi thêm 5 triệu đồng nữa. Hóa ra chị chỉ mới xé một trong các phiên bản mà thôi.

Không biết làm cách nào, Lương vẫn phải nộp tiền. Phải đến lần thứ tư kẻ tống tiền xuất hiện, chị mới đuổi được gã vĩnh viễn: “Nếu mày không cút thì theo tao lên công an. Lần trước mày đòi tiền tao, tao đã dùng cái đồng hồ camera này quay phim lại rồi, ghi âm hết. Mày có muốn xem không?”. Thấy gã có vẻ lúng túng, chị bảo: “Mấy cái ảnh đó, mày có đưa cho tao không, hủy hay không thì tùy. Nhưng chỉ cần nó lộ ra thì tao với mày cùng chết. Tao đã biết nhà mày rồi”.

Từ đó, gã kia không quấy rầy chị Lương nữa, nhưng đây chẳng qua cũng chỉ là một “rủi ro nghề nghiệp” của gã, có lẽ không đủ để gã từ bỏ cách kiếm tiền dễ dàng đó. Vì thế, anh chị em nếu không chấm dứt được các cuộc tình ngoài luồng của mình thì nên cảnh giác tối đa.

Theo Xzone

Ngoại tình công sơ, ông ăn chả bà ăn nem, rủi ro nghề nghiệp, phút sao lòng, tình nhân, tình nhân, ngoài luồn, tình công sở, nhà nghỉ, cùng tinh nhân vào nhà nghỉ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More