Hạn chế phát triển nhà ở cao cấp, biệt thự


Theo Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam, thời gian qua tỉ lệ căn hộ có diện tích trung bình và nhỏ, giá bán phù hợp với người có thu nhập trung bình và thu nhập thấp chiếm số ít. Vì vậy, nếu không muốn “ế hàng,” các chủ đầu tư cần phải tính toán quy mô và đa dạng hóa cơ cấu nhà ở, nhất là căn hộ chung cư.





Các dự án phát triển nhà ở phải có tỉ lệ nhà chung cư trên 80%, hạn chế phát triển nhà ở cao cấp - Ảnh: TTXVN

Việc đa dạng hóa các loại hình nhà ở phải xuất phát từ khâu quy hoạch, chấp thuận chủ trương đầu tư và quản lý đầu tư theo quy hoạch theo hướng tăng tỉ lệ nhà chung cư cao tầng với quy mô diện tích căn hộ phù hợp, đáp ứng nhu cầu thị trường.

Cụ thể, tại Hà Nội và TP.HCM, các dự án phát triển nhà ở phải có tỉ lệ nhà chung cư trên 80% và hạn chế phát triển nhà ở cao cấp dạng biệt thự, căn hộ có diện tích từ 120m2 trở lên. Tỉ lệ này nên được khống chế để tối đa không vượt quá 20% trong tổng số nhà ở thương mại xây dựng mới.

Trước mắt, Chính phủ đang tập trung nguồn lực, tạo điều kiện thu hút các thành phần kinh tế, tổ chức chính trị - xã hội tham gia chương trình nhà ở xã hội trọng điểm (nhà ở cho sinh viên, công nhân, người thu nhập thấp, hộ nghèo nông thôn) để đảm bảo mục tiêu an sinh xã hội. Song hành với việc này là mô hình quỹ tiết kiệm nhà ở nhằm hỗ trợ người lao động có điều kiện mua nhà.

Đồng thời mô hình quỹ đầu tư tín thác bất động sản cũng cần được nghiên cứu thí điểm để tạo thêm nguồn cung cấp vốn ngoài các tổ chức tín dụng cho thị trường.

Thứ trưởng Nguyễn Trần Nam khẳng định trong chiến lược nhà ở đã trình Chính phủ, về mặt pháp luật cần phải có một nghị định phát triển nhà ở cho thuê.

Hiện người dân chưa mặn mà với loại nhà này, doanh nghiệp càng “ngoảnh mặt làm ngơ” vì sợ “bỏ tiền tỉ, thu tiền xu". Do đó, Nhà nước cần có định hướng, hỗ trợ nhà cho thuê và huy động nguồn lực hướng vào loại hình nhà ở này.


www.DiaOcNiemTin.com  - Theo TTXVN/Vietnam+

Kiểm tra thủ tục xét duyệt cấp GCNQSDĐ


UBND TP Hà Nội vừa có văn bản gửi Sở Tài nguyên và Môi trường cùng một số đơn vị có liên quan về việc xem xét một số thủ tục khi xét duyệt cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho hộ gia đình, cá nhân.

UBND TP giao Sở Tài nguyên và Môi trường kiểm tra, ra văn bản chỉ đạo, hướng dẫn Văn phòng đăng ký quyền sử dụng đất Hà Nội, UBND các quận, huyện, thị xã sử dụng sơ đồ nhà đất trong hợp đồng mua bán nhà hoặc trong bản vẽ thiết kế thi công, bản vẽ hoàn công công trình để xác định diện tích, vẽ sơ đồ nhà trên GCN quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất; trường hợp không có tài liệu trên mới yêu cầu chủ đầu tư dự án hoặc hộ gia đình phải liên hệ với đơn vị có tư cách pháp nhân để đo vẽ sơ đồ, xác định diện tích nhà, báo cáo UBND TP trong tháng 8.2011.






Sở Tài nguyên và Môi trường chủ trì cùng Sở Tư pháp, Sở Xây dựng rà soát các thủ tục hành về cấp GCN quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất, đăng ký biến động về sử dụng đất, sở hữu tài sản gắn liền với đất cho hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, cá nhân nước ngoài được sở hữu nhà ở gắn liền với quyền sử dụng đất ở tại Việt Nam trên địa bàn thành phố Hà Nội, đề xuất việc cải tiến, tinh giản thủ tục, tạo thuận lợi cho người dân; đồng thời đề xuất bổ sung chế tài cụ thể xử lý trách nhiệm của tổ chức, cá nhân vi phạm trong việc cấp GCN quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất, đăng ký biến động về sử dụng đất, sở hữu tài sản gắn liền với đất, báo cáo UBND TP trước ngày 15/9/2011.


www.DiaOcNiemTin.com - Theo Lao Động

Hà Nội: Hộ khẩu tạm trú sẽ được mua nhà thu nhập thấp


Bộ Xây dựng vừa có công văn đề nghị UBND TP Hà Nội mở rộng đối tượng mua nhà thu nhập thấp (NTNT) trên địa bàn Hà Nội.





NTNT ở Đặng Xá, Hà Nội đang phải mở bán nhiều lần vì "ế". Ảnh: Nguyễn Lê

Theo đó, Bộ này đề nghị UBND TP căn cứ điều kiện cụ thể, xem xét, cho phép chủ đầu tư các dự án được tiếp nhận và giải quyết đơn mua nhà đối với các đối tượng thu nhập thấp có hộ khẩu thường trú hoặc đang tạm trú, làm việc và tham gia đóng bảo hiểm xã hội tại TP Hà Nội 1 năm trở lên (không giới hạn địa bàn là các Quận, Phường), tạo điều kiện cho chủ đầu tư các dự án và người dân đồng thời tiếp tục đẩy mạnh thực hiện Nghị quyết số 18/NQ-CP của Chính phủ và Quyết định số 67/2009/QĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ.

Thực hiện Nghị quyết và Quyết định trên của Thủ tướng Chính phủ về ban hành một số cơ chế, chính sách phát triển nhà ở cho người có thu nhập thấp tại khu vực đô thị, các địa phương trên cả nước đã triển khai nhiều dự án nhà ở dành cho người có thu nhập thấp trên địa bàn.

Trong thời gian đầu, do số lượng dự án NTNT triển khai chưa nhiều, nhu cầu về nhà ở của các đối tượng thu nhập thấp trên địa bàn Thành phố lớn nên UBND TP đã chỉ đạo chủ đầu tư các dự án trước mắt tiếp nhận và giải quyết đơn mua nhà ở đối với hộ gia đình có hộ khẩu thường trú tại các Quận, Phường của Thành phố (văn bản số 1501/UBND-XD ngày 04/3/2011 của UBND TP Hà Nội) .

Đến nay đã có nhiều dự án hoàn thành và có thể thực hiện các thủ tục bán, cho thuê, cho thuê mua. Tuy nhiên, theo phản ánh của chủ đầu tư một số dự án, đặc biệt là các dự án nằm ở vị trí ở xa trung tâm, có nhiều đối tượng thu nhập thấp (trong đó có cả cán bộ, công chức, lực lượng vũ trang đang công tác trên địa bàn Thành phố) có nhu cầu nhưng không có hộ khẩu thường trú tại các Quận, Phường nên không được giải quyết mua NTNT mặc dù các dự án vẫn còn khả năng đáp ứng.


www.DiaOcNiemTin.com  - Theo Lao Động

Đà Nẵng: Chỉ cấp giấy chứng nhận sử dụng đất khi xây xong móng


UBND TP Đà Nẵng vừa có văn bản về về việc cấp Giấy chứng nhận và chuyển quyền sử dụng đất đối với các dự án phát triển đất ở trên địa bàn thành phố.






Cụ thể, đối với các dự án phát triển đất ở hoặc dự án khu phức hợp, thành phố đồng ý cấp 01 Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho toàn bộ dự án khi nhà đầu tư đã nộp tiền sử dụng đất và hoàn thành việc giải phóng mặt bằng. Trường hợp dự án được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất theo tiến độ nộp tiền sử dụng đất thì Giấy chứng nhận cấp theo phân khu đã hoàn thành việc giải phóng mặt bằng (chưa thực hiện cấp cho từng lô theo quy hoạch chi tiết).

Đối với các dự án xây dựng biệt thự, villa, nhà liên kế để bán hoặc cho thuê, thành phố đồng ý về nguyên tắc chỉ cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất sau khi chủ đầu tư xây dựng xong phần móng.

Đối với trường hợp đất ở chia lô đã được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho từng lô nhưng chưa thi công hoàn chỉnh hạ tầng, thành phố đồng ý về nguyên tắc việc giải quyết thủ tục chuyển quyền sử dụng đất trên Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã cấp chỉ được thực hiện khi đã thi công hoàn chỉnh hạ tầng và xác định được cụ thể mốc giới, ranh giới lô đất ngoài thực địa.

Thành phố Giao Sở Tài nguyên Môi trường phối hợp Sở Xây dựng và các đơn vị liên quan nghiên cứu, đề xuất tiêu chí “xây dựng xong phần móng” trên tinh thần chỉ quản lý chủ đầu tư nhưng không hạn chế người mua và tiêu chí về hoàn chỉnh hạ tầng trình UBND thành phố xem xét, quyết định trong tháng 09/2011.


www.DiaOcNiemTin.com  - Theo DĐDN

Năm 2012, triển khai tiếp dự án đường vành đai 3



Tuyến đường vành đài 3. Ảnh minh họa. (Nguồn: Danh Lam/TTXVN) Nằm trong kế hoạch hoàn thiện hệ thống hạ tầng khung giao thông vận tải Thủ đô, trong năm 2012 thành phố Hà Nội sẽ khởi công xây dựng đường vành đai 3, đoạn Mai Dịch-Nội Bài và trục đô thị Tây Thăng Long.

Tuyến đường trục Tây Thăng Long trước đây đã được Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Tây (cũ) phê duyệt dự án đầu tư. Tuyến đường này sẽ kết nối khu vực Tây Hồ Tây và phía Bắc cầu Thăng Long với Khu đô thị Sơn Tây; mang lại cơ sở hạ tầng giao thông mới cho Hà Nội.

Hiện Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội đang điều chỉnh quy mô tuyến đường và xác định lại chỉ giới đường đỏ. Theo đó, đoạn đường qua huyện Đan Phượng được điều chỉnh lại có chiều dài gần 1.000m, mặt cắt ngang từ 40-60,5m. Đoạn qua huyện Phúc Thọ, có chiều dài 13.740m, mặt cắt ngang 40m; đoạn qua thị xã Sơn Tây có chiều dài 963m, mặt cắt đường 40m.

Hiện nay, đoạn qua thị xã Sơn Tây đã hoàn thành thiết kế, dự toán dự kiến phê duyệt trong tháng 9/2011, tổ chức đấu thầu trong quý IV/2011; đoạn qua huyện Phúc Thọ đã duyệt xong chỉ giới đường đỏ, đang lập dự án điều chỉnh trình Sở Kế hoạch và Đầu tư thẩm định và trình Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội phê duyệt trong tháng 9/2011.

Đoạn qua huyện Đan Phượng hiện đang hoàn thiện hồ sơ chỉ giới đường đỏ, dự kiến trình Ủy ban Nhân dân phê duyệt chỉ giới trong tháng 9/2011, phê duyệt dự án trong tháng 10/2011.

Dự kiến cả 3 đoạn đường này sẽ đồng loạt khởi công trong quý I/2012.

Tuyến đường vành đai 3, đoạn Mai Dịch-Nội Bài đang được Sở Giao thông Vận tải Hà Nội phối hợp với Tổng công ty tư vấn thiết kế giao thông vận tải TEDI lập hồ sơ điều chỉnh dự án mở rộng theo hai dự án.

Dự án 1 mở rộng đoạn Mai Dịch-Nam Thăng Long theo chỉ giới đường đỏ đã được phê duyệt mặt cắt ngang rộng 56-63m, xử lý đồng bộ các nút giao với đường Hoàng Quốc Việt, nút giao đường 69 và nút giao với tuyến đường quy hoạch nối từ đường Phạm Văn Đồng đến đường 69 thuộc địa phận xã Đông Ngạc và xã Xuân Đỉnh.

Dự án 2 mở rộng đoạn Bắc Thăng Long đến Quốc lộ 2 theo chỉ giới đường đỏ quy hoạch đã được phê duyệt, phân kỳ đầu tư thực hiện trước giai đoạn 1 trên cơ sở mở rộng đường hiện có trung bình mỗi bên khoảng 4-5m, đảm bảo đủ bề rộng 32m, giai đoạn hai mở rộng theo mặt cắt quy hoạch.

Dự kiến, dự án điều chỉnh sẽ được lập xong trong tháng 9/2011 để triển khai dự án trong năm 2012.


www.DiaOcNiemTin.com - Theo TTXVN/Vietnam+

Kiến trúc mái nhà xanh phong cách Singapore


Cách trung tâm thành phố chỉ 15 phút, Sentosa (Singapore) là một hòn đảo nghỉ mát bình dị với những bãi biển nguyên sơ, các điểm tham quan đẳng cấp thế giới.

Nơi đây là địa điểm hoàn hảo để kiến trúc sư Guz quyết định đặt công trình kiến trúc “Mái nhà xanh” của mình. Sự kết hợp tuyệt vời giữa màu xanh lá cây của mái nhà với những đường chân trời trải rộng bên bờ biển sóng dịu êm thực sự đọng lại những ấn tượng mạnh trong bạn.






Các cộng sự của Guz đã nhất trí đặt bức tường của ngôi nhà về phía những người láng giềng xung quanh để đảm bảo sự riêng tư của nó.





Tất cả các hướng còn lại sẽ là không gian mở để có thể thưởng thức toàn bộ view hùng vĩ nơi đây.





Kết cấu ngôi nhà thêm chắc chắn với ý mái che bằng thép nhẹ.





Cận cảnh mái che độc đáo và hiện đại.





Về đêm, ngôi nhà càng trở nên lung linh và ấm áp với ánh sáng của đèn vườn.





Chiếc cầu thang chính sẽ đưa bạn lên không gian bên trên tận hưởng cái gió và nắng dịu dàng, dẫn đến các khu vực khác của ngôi nhà.





Tường sau của ngôi nhà để đảm bảo sự riêng tư với những hàng xóm xung quanh
Ý tưởng thiết kế không gian mở với cửa thông ra sân vườn trên tầng hai. Trong khi đó, các khu vườn trên mái nhà tạo ra cảm giác thân thiện và yên tĩnh của một thế giới “sạch” – như mơ ước của bất cứ ai. (Jenny Vũ – Công ty CP Kiến trúc AD)

www.DiaOcNiemTin.com DiaOcOnline

Mở rộng đối tượng miễn, giảm thuế sử dụng đất




Ảnh minh họa. Nguồn Internet
Toàn bộ diện tích đất nông nghiệp phục vụ nghiên cứu, sản xuất thử nghiệm hoặc do nhà nước chuyển giao hoặc công nhận cho hộ nghèo được miễn thuế sử dụng, từ 1/10 tới.

Bộ Tài chính vừa ban hành thông tư 120 hướng dẫn chi tiết nghị định của Chính phủ về việc miễn, giảm thuế sử dụng đất nông nghiệp.

Theo đó, các đối tượng được miễn thuế sử dụng đất nông nghiệp gồm các hộ sử dụng đất để làm muốn, đất do nhà nước giao hoặc công nhận hộ nghèo... nằm trong diện được miễn thuế. Bên cạnh đó, toàn bộ diện tích đất nông nghiệp phục vụ nghiên cứu, đất thừa kế, cho tặng, nhận chuyển quyền sử dụng đất... cũng nằm trong diện được miễn thuế.

Cũng theo quy định của Bộ Tài chính, các đối tượng được giảm 50% số thuế gồm sử dụng đất nông nghiệp ghi thu hàng năm đối với diện tích đất nông nghiệp vượt hạn mức giao đất nông nghiệp nhưng không quá hạn mức nhận chuyển quyền sử dụng đất nông nghiệp đối với hộ gia đình, cá nhân theo quy định. Đối với diện tích đất nông nghiệp vượt hạn mức nhận chuyển quyền sử dụng đất nông nghiệp thì phải nộp 100% thuế sử dụng đất nông nghiệp.

Đối với diện tích đất nông nghiệp mà Nhà nước giao cho tổ chức kinh tế, tổ chức chính trị, xã hội đơn vị sự nghiệp cũng được giảm 50% số thuế sử dụng đất ghi thu hàng năm đối với diện tích đất. Đối với diện tích đất nông nghiệp được Nhà nước giao không trực tiếp sử dụng đất để sản xuất nông nghiệp mà giao cho tổ chức, cá nhân khác nhận thầu theo hợp đồng để sản xuất nông nghiệp thì thực hiện thu hồi đất theo quy định của Luật đất đai. Trong thời gian nhà nước chưa thu hồi đất thì phải nộp 100% thuế sử dụng đất nông nghiệp.

Các quy định này có hiệu lực thi hành từ 1/10 và kéo dài trong 10 năm.


www.DiaOcNiemTin.com - Theo VnExpress

144 triệu/nền đất Thành Phố Mới Bình Dương, sát bên đại học Quốc Tế Miền Đông




Tọa lạc ngay trung tâm Thành Phố Mới, nền đất có tiềm năng đầu tư vô cùng lớn khi quý khách chỉ cần bỏ ra 144 triệu là sở hữu ngay 1 vị trí đắc địa, đầu tư và an cư tại đây quý khách hàng sẽ tận hưởng đầy đủ các dịch vụ của một thành phố hiện đại nhất:


- Cách trung tâm hành chính thành phố 500m


- Cách trường đại học quốc tế Miền Đông 400m


- Gần trục đường chính dẫn vào Thành Phố


- Sử dụng dịch vụ mua sắm, giải trí, thể thao…


Chỉ với 144 triệu quý khách sẽ tận hưởng 1 cuộc sống tuyệt vời


Nơi đầu tư và an cư tuyệt vời nhất, hãy liên hệ ngay để biết thêm thông tin


Sàn giao dịch BĐS KIM OANH, chuyên viên tư vấn PHẠM KHOA 0933.996.976

Mua đất City Garden tại khu đô thị Mỹ Phước 4 lái xe SH về nhà_giá gốc chính chủ đầu tư 1,63 triệu/m2








Vị trí chiến lược:

- Ngay mặt tiền đường Vành Đai 4( dài 197 km) rộng 62m liên tỉnh từ TP HCM đến Biên Hòa

- Gần trường Đại Học Quốc Tế Việt Đức

- Đối diện khu biệt thự Rose Mary, khu biệt thự doanh nhân Ngũ Tượng Khải Hoàn, Khu thương mại Harvard Garden

- Giáp Khu đô thị Mỹ Phước 1, biệt thự Moon River, sinh thái Ecolakes

- Diện tích từ 6,25 x 24 giá cực kỳ hấp dẫn chỉ 317 triệu

Ký hợp đồng trực tiếp với chủ đầu tư Becamex TDC

Đặc biệt quý khách hàng giao dịch được nhận ngay 1 lượng vàng và cơ hội bốc thăm trúng xe SH,…

Mọi thông tin liên hệ: 0908 213 693 gặp Ms. Hoàng Doanh

www.DiaOcNiemTin.com

Bán K24 mặt tiền đường nhựa lớn tại Mỹ Phước 3, gần Đại Nam giá rẻ 270 triệu/150m2










Nhượng K24 (5x30) đường nhựa 25m dân cư đông tại Mỹ Phước 3 giá rẻ chỉ 270 triệu

- Lô K24 dt 150m2. Mặt tiền đường 25m thông dài đến chợ

- Dân cư hiện hữu. Gần siêu thị, chợ, trường học đã hoạt động

- Cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh

- Sát thành phố Mới Bình Dương, cách KDL Đại Nam 5km

- Sát trục chính của khu đô thị

- Đất thổ cư đã có sổ đỏ

- Giao nền xây dựng ngay

- Lh: 0908213693 gặp Miss Doanh Doanh

- Đặc biệt quý khách hàng giao dịch có cơ hội bốc thăm trúng xe SH,…

- Mọi thông tin liên hệ: 0908 213 693 gặp Ms. Hoàng Doanh

Tỷ giá sẽ biến động không quá 1%

Ngân hàng Nhà nước hôm nay công bố gói giải pháp mới nhằm giảm dần lãi suất và ổn định thị trường ngoại hối, trong đó khẳng định từ nay tới cuối năm tỷ giá sẽ biến động không quá 1%.


Trong thông điệp phát đi trưa nay, sau buổi làm việc giữa Thống đốc Nguyễn Văn Bình với 12 ngân hàng thương mại lớn cuối tuần trước, Ngân hàng Nhà nước cho biết các ngân hàng đã cam kết thực hiện nghiêm túc trần lãi suất huy động tiền đồng 14% một năm; và đồng thuận giảm lãi suất cho vay đối với lĩnh vực sản xuất kinh doanh thông thường xuống 17-19% một năm từ giữa tháng 9.

Một số giải pháp đã được Thống đốc đưa ra và sớm triển khai trong thời gian tới. Tốc độ tăng trưởng tín dụng vẫn kiểm soát dưới 20%. Tuy nhiên, trong điều kiện thanh khoản tiền đồng ở một số ngân hàng đang dư thừa và một số nơi khác thiếu, Ngân hàng Nhà nước sẽ xem xét tạm thời chưa áp dụng quy định về tỷ lệ sử dụng vốn tại Thông tư số 13/2010 và Thông tư 19/2010. Giải pháp này được kỳ vọng sẽ tạo sự luân chuyển và điều hòa vốn giữa thị trường I và thị trường II, giữa ngân hàng thừa và ngân hàng thiếu vốn, giúp các ngân hàng thiếu vốn có điều kiện tăng trưởng tín dụng trong giới hạn 20% và hạ được lãi suất cho vay.

Liên quan tới việc điều hành cung ứng tiền, từ nay tới cuối năm, tùy theo diễn biến thị trường, đặc biệt là tình hình cung cầu ngoại tệ, Ngân hàng Nhà nước sẽ linh hoạt qua các kênh, đảm bảo hài hòa về mức tăng và lượng cung ứng tiền qua các tháng, đảm bảo mục tiêu chính sách tiền tệ.

Về lãi suất, từ nay đến cuối năm, Ngân hàng Nhà nước sẽ tiếp tục giữ ổn định mức trần lãi suất huy động vốn bằng VND 14% một năm để tạo điều kiện cho các ngân hàng đưa mặt bằng lãi suất cho vay về biên độ 17-19% đối với lĩnh vực sản xuất kinh doanh thông thường.

Trần lãi suất bằng ngoại tệ áp dụng với khách hàng là tổ chức và dân cư cũng được giữ nguyên, nhằm góp phần thực hiện chủ trương chống đôla hóa của Chính phủ. Tuy nhiên Thống đốc lưu ý các ngân hàng quan tâm điều hành, đảm bảo thanh khoản ngoại tệ nhằm hạn chế rủi ro cho hoạt động của mình và góp phần ổn định thị trường ngoại hối.

Để góp phần kiểm soát tăng trưởng tín dụng bằng ngoại tệ, Ngân hàng Nhà nước sẽ sửa đổi cơ chế cho vay bằng ngoại tệ theo hướng quy định điều kiện chặt chẽ hơn đối với khách hàng không có nguồn thu ngoại tệ từ hoạt động sản xuất kinh doanh để trả nợ vay; tăng tỷ lệ và mở rộng phạm vi áp dụng dự trữ bắt buộc bằng ngoại tệ đối với các tổ chức tín dụng.

Từ nay tới cuối năm, Ngân hàng Nhà nước cam kết điều hành tỷ giá theo hướng ổn định, để tỷ giá biến động tối đa 1%. Định hướng này được dựa trên cơ sở diễn biến cán cân thanh toán quốc tế có khả năng thặng dư từ 2,5-4,5 tỷ USD và dự trữ ngoại hối nhà nước đã tăng lên đáng kể trong thời gian qua.

"Trong mọi tình huống, Ngân hàng Nhà nước đủ sức để can thiệp bình ổn tỷ giá và thị trường ngoại hối", Ngân hàng Nhà nước khẳng định.



Ngân hàng Nhà nước cam kết điều hành tỷ giá biến động không quá 1% từ nay tới cuối năm. Ảnh: Hoàng Hà


Về điều hành thị trường vàng, Ngân hàng Nhà nước sẽ điều hành theo mục tiêu bỉnh ổn giá vàng trong nước diễn biến phù hợp với giá vàng quốc tế, chống đầu cơ, làm giá. Cơ quan này sẽ xây dựng và trình Chính phủ phương án bình ổn giá vàng trong ngắn hạn và phương án Ngân hàng Nhà nước huy động vàng trong nền kinh tế để tăng dự trữ ngoại hối Nhà nước, đảm bảo quyền lợi của người dân nắm giữ vàng cũng như tăng cường sự quản lý của Nhà nước.

Công tác thanh tra, giám sát hoạt động ngân hàng cũng được lưu ý. Trước mắt sẽ tập trung thanh tra các ngân hàng tăng trưởng tín dụng ngoại tệ cao, xử lý nghiêm và kịp thời đối với những sai phạm. Các ngân hàng phải tự giám sát việc thực hiện trần lãi suất huy động vốn, trường hợp phát hiện vi phạm, Ngân hàng Nhà nước sẽ xử lý nghiêm và công khai kết quả xử lý.

Thống đốc Nguyễn Văn Bình khẳng định sẽ thường xuyên duy trì cơ chế đối thoại chính sách giữa Ngân hàng Nhà nước với các ngân hàng thương mại, đặc biệt là với 12 ngân hàng hàng đầu của Việt Nam (chiếm gần 80% thị phần hoạt động ngân hàng). Cuộc họp này sẽ duy trì hằng quý, trừ trường hợp đột xuất, để cập nhật và thảo luận những vấn đề thời sự trong kỳ của ngành. Trên cơ sở đó, các ngân hàng sẽ được tham gia rộng rãi hơn vào quá trình xây dựng chính sách.
www.DiaOcNiemTin.com Song Linh

Video Giới thiệu Trung tâm hành chính tập trung tại Thành Phố Mới Bình Dương

Trung tâm hành chính tập trung

Video giới thiệu Đại học Quốc tế Miền Đông - Thành phố mới Bình Dương

Đại học quốc tế Miền Đông


www.DiaOcNiemTin.com

10 cách tìm niềm vui trong cuộc sống



-Cuộc sống quá ngắn ngủi và quý giá. Hãy làm theo 10 cách sau để giảm bớt nỗi lo lắng và tăng cường niềm vui, tiếng cười trong cuộc đời.
1. Mỗi ngày làm một thứ gì đó khẳng định lại vẻ đẹp và niềm vui cuộc sống. Cho dù là đi dạo, làm vườn, ngồi chơi với trẻ em trong công viên, thưởng thức âm nhạc yêu thích, hoặc chỉ ngồi ngắm hoa trong vườn, hãy tự cho phép mình nhớ lại những gì đẹp đẽ quanh ta.
2. Làm điều gì đó tích cực. Hiến máu. Ủng hộ từ thiện. Làm tình nguyện viên tại địa phương. Hành động tự nguyện của bạn sẽ giúp xây dựng một cộng đồng mạnh mẽ hơn, từ đó giúp ích cho tất cả mọi người.




3. Tắt bản tin truyền hình và đài phát thanh. Thường xuyên lắng nghe tin tức sẽ tạo ra nỗi lo lắng, sợ hãi và nổi giận. Loại trừ suy nghĩ tiêu cực bằng cách xem bộ phim yêu thích, rủ cả gia đình ra ngoài vui chơi hoặc làm điều gì đó khẳng định giá trị cuộc sống.




4. Tìm hiểu hàng xóm. Ra khỏi nhà và gặp gỡ những người bạn chưa thực sự quen biết. Xây dựng tình bằng hữu thiết tha sẽ giúp bạn an toàn hơn trong cộng đồng những người sống quanh ta. Nói chuyện cũng giúp bạn giảm bớt lo lắng và cảm thấy tốt đẹp hơn về cuộc sống.




5. Cười vang. Cười là một trong những cách tốt nhất để loại bỏ những suy nghĩ tiêu cực mà không gây hại. Ngoài ra, tiếng cười cũng làm giảm lo lắng, trầm cảm và sợ hãi. Mời bạn thân đến ăn tối. Đi xem hài kịch hoặc phim giải trí. Chơi với trẻ con hoặc chó, mèo. Bất cứ thứ gì làm bạn hài lòng đều đáng giá.




6. Mở đầu và kết thúc ngày bằng một thông điệp tích cực. Thay vì vừa tỉnh dậy đã bật ngay tivi hoặc vớ lấy tờ báo để xem bản tin thì hãy bắt đầu bằng một bài hát yêu thích hoặc lời cầu nguyện. Tự nhắc nhở mình rằng có nhiều điều tốt hơn thứ xấu trên thế giới này.




7. Không để sự giận dữ và cáu bẳn thống trị cuộc sống. Những cơn nóng giận vô cớ không chỉ làm tổn thương người khác mà chính bạn. Tìm cách giải tỏa mà không làm ảnh hưởng đến bất cứ ai, như tập thể dục, ngồi thiền, viết nhật ký, vẽ tranh, viết nhạc...




8. Trước khi ra khỏi giường vào buổi sáng, nghĩ về một điều gì đó khiến bạn mỉm cười. Cho dù là về nụ hôn đầu, lần đầu tiên mang con cún về nhà, sợi tóc của bạn đời vương trên gối... nụ cười đón chào buổi sáng sẽ nhắc nhở bạn tìm niềm vui trong cả ngày. Ngoài ra cười cũng giúp bạn đẩy mạnh hệ miễn dịch và tăng sức chịu đựng stress.




9. Biết tha thứ. Khả năng tha thứ sẽ làm vững bền các mối quan hệ và giúp bạn hàn gắn và tiến về phía trước.




10. Nuôi dưỡng tinh thần gia đình. Bây giờ, hơn bao giờ hết, mọi người đều cần được cảm thấy yêu thương. Bằng lời nói và hành động, cho mọi thành viên trong gia đình, dù gần, dù xa, dù nội hay ngoại, rằng bạn yêu họ trên tất cả. Hãy để trái tim nói lời hộ bạn khi đầu óc rối bời khiến bạn quên cả lời nói.
*CHÚC TẤT CẢ MỌI NGƯỜI SỨC KHỎE BÌNH AN VÀ HẠNH PHÚC!




www.DiaOcNiemTin.com A.PH (sưu tầm)

City Garden: Khu phố thương mại hiện đại tại Mỹ Phước 4

-Tọa lạc tại vị trí đắc địa, ngay mặt tiền đường Vành Đai 4 nối liền với Tp.HCM. Phố thương mại City Garden vừa đón được luồng sinh khí từ sông Thị Tính vừa tựa lưng vào những tòa nhà cao tầng của khu trung tâm thương mại dịch vụ.Dự án còn nằm ở vị trí tâm điểm của các khu biệt thự ở Bình Dương như: Rose Mary, Moon River, Havard Garden,... Cùng các trường đại học như Thủ Dầu Một, Quốc tế Việt Đức.
-City Garden được hình thành trên khu đất rộng 4,5ha của giai đoạn một trên tổng dự án rộng 7,5ha
PHỐ THƯƠNG MẠI CITY GARDEN
 
-Được quy hoạch thiết kế một cách khoa học, đạt chuẩn môi trường sống hiện đại chuẩn mực của Singapore, mỗi căn nhà phố tại City Garden đều sở hữu lối đi nội bộ giữa hai dãy phố rộng rãi, thông thoáng với những mảng xanh xen kẽ, len lỏi vào từng con đường góc phố, từng ngôi nhà tạo nên một bầu không khí trong lành.

NGÀY ĐÓ SẼ KHÔNG XA.........


-City Garden có nhiều loại diện tích: 5x30, 10x30,15x30, 10x36,…Đường nhựa 15m,25m và 62m.
-phương thức thanh toán linh hoạt thành nhiều đợt:
*Đơt 1 Cọc 20 triệu
*Đợt 2:    10 ngày thanh toán 50% giá trị hợp đồng (bao gồm cả tiền cọc)
*Đợt 3:    Thanh toán 25%   trong vòng 30 ngày kể từ ngày ký hợp đồng
*Đợt 4:    Thanh toán 20%   trong vong 60 ngày kể từ ngày ký hợp đồng
*Đợt 5:    Thanh Toán 5% còn lại sau khi nhận giấy chứng nhận quyền sử dụng đất 
-xin  Liên hệ để biết thêm thông tin chi tiết 
***sàn giao dịch bất động sản Kim Oanh – nhà phân phối độc quyền!
-HOTLINE: 0909 .827.696  MR PHÚ(Phòng kinh doanh )
 -Đồng hành cùng khách hàng Chương trình khuyến mãi ĐẶC BIỆT:
-Bốc thăm trúng thưởng– 01 giải đặc biệt : 01 xe SH 150i – 02 giải nhất : 02 xe Airblade – 02 giải nhì : 02 xe elizabeth – 05 giải ba : 05 laptop sony vaio -      05 giải tư          : tivi LCD – Và nhiều giải thưởng hấp dẫn khác.Chúc quý khách may mắn!!!


-City Garden - Đầu tư vững bền, An cư lý tưởng, phường Thới Hòa, Bến Cát, Bình Dương.

-City Garden !- Đầu tư, An cư,hưởng lạc!
trong khu tổng thể biệt thự kết nối CITY GARDEN

-Vị trí:tại phường Thới Hòa, Bến Cát, Bình Dương.
-Tọa lạc trên đường Vành Đai 4 giao  thông kết nối các tỉnh:BÌNH DƯƠNG-BIÊN HÒA ĐỒNG NAI-BÀ RỊA VŨNG TÀU-CỦ CHI (TP.HCM )và LONG AN.
-Tiếp giáp khu du lịch Đại Nam Văn Hiến -Đối diện khu biệt thự: HARVARD GARDENDROSE MARY liền kề khu biệt thự cao cấp Westernland. Moon RiverGreen River

-Nằm chính giữa hai trường đại học THỦ DẦU MỘTVIỆT ĐỨC
TRƯỜNG ĐH THỦ DẦU MỘT
-
*cách TP. Hồ Chí Minh 39 km và thị xã Thủ Dầu Một 12 km về phía Nam và cách TP Mới Bình Dương chưa đầy 6 km về phía Đông .Kề bên khu du lịch ĐẠI NAM tạo thành tam giác vàng của BÌNH DƯƠNG

-Nằm trên trục đường chính vành đai 4 sát đại lộ bình dương.tại giao điểm Thị xã Thủ Dầu Một -Bến Cát-TÂN UYÊN

-CITY GARDEN bao bọc xung quanh cây xanh, bên cạnh dòng sông Thị Tính thoáng mát, sát làng Đại học quốc tế. Là nơi tập trung khu TM - DV nhiều tiện ích, liền kề siêu thị Hàn Quốc GS, KDL Đại Nam trong bán kính 4km. Hạ tầng tiêu chuẩn quốc tế đẹp.Theo thiết kế của SINGARPORE .
-Cty cổ phần dv-xd địa ốc  KIMOANH nhà phân phối độc quyền dự án CITY GARDEN.
 -diện tích đất biệt thự:10x30, 20x36 ;
-nền nhà phố 5x30, 5x306,6
-Giá gốc chủ đầu tư Becamex chỉ 288 triệu/150m2.

Chương trình khuyến mãi ĐẶC BIỆT:
-Bốc thăm trúng thưởng : – 01 giải đặc biệt : 01 xe SH 150i – 02 giải nhất : 02 xe Airblade – 02 giải nhì : 02 xe Alizabeth – 05 giải ba : 05 laptop sony vaio -05 giải tư  : tivi LCD – Và nhiều giải thưởng hấp dẫn khác.
***Để biết thêm thông tin chi tiết xin  Liên hệ:
HOTLINE: 0909 .827.696  MR PHÚ(Phòng kinh doanh )
-xin cảm ơn!


Thỏ và Nhím

Thỏ và Nhím
Hạnh Nguyễn
Gia đình Nhím và gia đình Thỏ sống gần cạnh nhau bên cạnh một con suối nhỏ.

Nhím và Thỏ cùng lớn lên bên nhau, ngày ngày sống cạnh nhau nhưng mà lại hổng chơi với nhau.


Gia đình Nhím thì cho rằng: "Bọn thỏ là lũ ẻo lả, lông lá mướt mượt, tối ngày cứ gặm cà rốt! Nhìn mắc ghét!"


Gia đình Thỏ thì cho rằng: "Cái bọn Nhím thật thô kệch gì đâu, người toàn gai góc, gần gũi tụi nó là cứ mà sợ bị gai đâm vào người. Người gì mà nhìn hổng ưa nổi, hổng thấy có chút gì thân thiện là làm sao!".


Làm hàng xóm, ở cạnh nhau, vậy mà Thỏ và Nhím – hai gia đình hổng ưa nhau chút nào, cũng chẳng mấy khi qua lại trò chuyện như những xóm giềng bình thường khác. Tóm lại là mạnh nhà ai kẻ ấy ở, chả can hệ gì đến nhau. Mà nhiều khi cũng lạ, nhìn cái mặt nhau mà hổng ưa nổi thì dọn đi quách cho rồi chớ ở gần nhau làm gì cho bực mình kìa?


Hỏi ra mới biết, nhà Thỏ thì muốn nhà Nhím dọn đi, nhà Nhím thì muốn nhà Thỏ dọn đi. Cả hai nhà đều muốn ở lại và muốn hàng xóm của mình là kẻ ra đi (Đúng rồi, sao tự nhiên mình phải đi kìa, tụi nó đi mới đúng chớ!). Rốt cuộc, chẳng bên nào chịu bên nào, cứ thế mà cành nanh lẫn nhau. Nhà này hông ưa nhà kia, rồi đâm ra lũ Thỏ con, Nhím con cũng chẳng ưa gì nhau luôn.


Cùng học chung một lớp nhưng Thỏ lại tự tin hơn hẳn Nhím. Nhím cô đơn lắm vì ai cũng "ngại" chơi cùng Nhím, chơi chung nhỡ chẳng may bị Nhím làm bị đau thì sao. Còn Thỏ thì khác. Thỏ đáng yêu, dễ thương, lông lại mịn màng mềm mại. Lại có đôi mắt đẹp nữa chớ, ai nhìn mà hổng thích được. Ngày nào đi học, bọn trong lớp cũng so sánh Nhím và Thỏ. Cái gì của Thỏ chúng cũng bảo là đẹp là đáng yêu. Còn Nhím thì chúng chê quá chừng. Thỏ cũng nhân cơ hội ấy, xui bạn bè xa lánh Nhím con. Trong lớp Nhím chẳng có bạn bè gì ráo, mà Nhím cũng kì, chẳng thèm cải thiện quan hệ với bạn bè gì hết, cứ thế sống lầm lũi và cô độc (Thương cho Nhím quá đi!).


Bữa nọ, trong lớp tổ chức đi chơi dã ngoại ở khu rừng bên kia. Nhím cũng muốn đi lắm, nhưng quy định là phải cùng một bạn khác làm thành một nhóm mà Nhím thì không tìm được ai chịu chung nhóm với mình. Đang buồn thì anh Sư Tử bảo rủ: "Mày đi chung với tao ha". Lạ lắm nha, trước giờ Sư Tử cũng chẳng mấy khi nói chuyện cùng Nhím nữa là đi chung. Trên đường đi , Nhím mới vỡ lẽ ra là anh Sư Tử thích Thỏ, biết Nhím gần nhà Thỏ nên đi chung thăm dò. Buồn ghê! Tự nhiên đi với mình toàn hỏi chuyện người ta, hỏi ngay người mình ghét là Thỏ chứ!


Sư Tử hỏi:


- Nhím nè, mày gần nhà Thỏ, nói tao nghe coi nhà Thỏ có bao nhiêu người?


Nhím trả lời nhát gừng:


- Cũng đông lắm.


Sư Tử hỏi tiếp:


- Ai trong nhà cũng trắng trắng tròn tròn như Thỏ hết hả?


Nhím buông lửng:


- Ừ.


Thấy Nhím chẳng muốn trả lời, Sư Tử đâm bực gầm lên:


- Mày mà im im như thế tao nhai đầu mày bây giờ, tin không?


Nhím nhìn Sư Tử thờ ơ:


- Nhai đi, nhai xong vĩnh viễn chẳng còn nhai cái gì được luôn!


Sư Tử mới tằng hắng:


- Ờ há! Mày trông ghê chết, cho chả ai thèm, ta chỉ thèm cô nàng Thỏ bạn mày thôi!


Nghe nói tự dưng Nhím linh cảm có gì đó không ổn nhưng lại nghĩ chưa ra là không ổn việc gì. Đến buổi cắm trại, moị người tập hợp lại với nhau, Sư Tử tỏ vẻ mình vừa to con vừa đẹp trai, hăng hái giúp mấy bạn gái , được cô cho điểm cộng quá trời. Còn Nhím, cũng muốn phụ bạn bè lắm. Mới ngỏ ý giúp, bạn Gấu đã hăng haí bứt trên ngươì Nhím mấy gai lưng để làm đinh đóng lều dựng trại. Tuy đau lắm, nhưng lần đầu thấy bạn bè hớn hở với mình, Nhím ngây thơ nghĩ họ chắc sẽ không xa lánh mình nữa. Thế là bắt chước bạn Gấu, các bạn khác cũng xúm lại đến bứt gai lưng của Nhím. Lưng Nhím bây giờ Tím bầm và hoen máu, bạn Đà Điểu thấy thế còn bảo:


- Giúp tụi mình đi hen, ngày mai bạn không còn gai lưng, bạn sẽ đáng yêu hơn cho mà xem.


Nhân lúc các bạn đang loay hoay bên Nhím lấy gai làm đinh dựng trại, Sư Tử mon men đến gần Thỏ nói rằng:


- Thỏ ơi Thỏ à! Thỏ dễ thương quá à! Sư Tử thích… thích Thỏ lắm!


Thỏ ta nghe thấy Sư Tử đẹp trai phong độ khen, mắc cỡ đỏ mặt ấp úng:


- Sao tự nhiên khen vậy à! Ngại ghê à nghen!


Sư Tử dụ dỗ:


- Thỏ mệt chưa? Khát nước hông? Theo mình ra suối mình lấy nước cho uống nhen!


Thỏ lưỡng lự:


- Hay Sư Tử mang nước vào đây cũng được mà…


Sư Tử ngon ngọt :


- Trời ơi! Ra đó cảnh đẹp lắm, hai đứa mình sẵn chụp một tấm hình làm kỉ niệm nữa. Sư Tử muốn có tấm hình của Thỏ, để những khi không đi học , nhìn hình sẽ bớt nhớ Thỏ hơn.


Nghe khoái quá, nhưng mà cũng phải e lệ chút, Thỏ mới thẹn thùng nói:


- Thiệt hôn vậy? Ừm, mình đi ra đó chụp hình đi.


Vừa đến chổ bờ suối, đang mon men gần suối uống nước, Sư Tử nhìn Thỏ mà nuốt nước miếng cái “ực”, giọng hạ xuống nho nhỏ như thầm thì:


- Thỏ ơi, Thỏ trắng nè, lông Thỏ mịn nè, mắt Thỏ to nè, Thỏ mập mạp dễ thương nè! Sư tử muốn ăn thịt Thỏ quá đi.


Hình như Thỏ có nghe, hình như thấy sợ, cũng đề phòng… nên nhờ vậy mà nhảy loi choi tránh được cú vờn của Sư Tử. Nhưng mà móng vuốt Sư Tử cũng cào mấy đường quanh bụng Thỏ, máu rỉ ra đau dễ sợ luôn. Thỏ khóc.


Phần Nhím, sau khi bị các bạn vặt gai lưng, đau và thấy kiệt sức quá, Nhím lê thân ra suối định nhìm xem lưng mình thế nào, và uống chút nước cho khoẻ. Vừa đến nghe Thỏ khóc, thấy máu Thỏ đỏ cả vùng lông bụng, Sư Tử thì nhìn Nhím vẻ giễu cợt:


- Sao ra đây chi? Ra nhìn ta ăn thịt người mà ngươi ghét nè! Thích không?


Nhím im lặng, Sư Tử tiếp:


- Hề hề, ta đang giúp ngươi đây này. Cái ả thỏ đỏng đảnh này, thịt cho rồi chớ điệu đà thấy ớn luôn à. Xấu mà chảnh dễ sợ!


Lúc này Nhím kiệt sức lắm rồi, nhưng Nhím không thể để cho Sư Tử "ăn" Thỏ được. Nói gì chớ, hông ưa nhau thôi nhưng cũng là bạn học mà. Nhím cố hết sức nói, giọng thều thào thấy thương luôn:


- Bạn Sư Tử nè, bạn đi mau đi! Thỏ nó dòm coi ngon lành vậy chớ thịt nó dở òm à. Chẳng chịu tập thể dục, người cứ bủng ra, ngon lành gì đâu. Mà, cô giáo và các bạn kia sắp ra suối rồi đó. Cô mà biết bạn như vầy, cô đuổi học và mách với ba mẹ bạn đấy! Bạn đi nhanh đi!


Nghe Nhím nói, Sư Tử giật mình, thấy Thỏ dòm ngon lành quá xá nên định "làm ẩu", quên ráo chọi mọi chuyện, giờ nghĩ lại đúng là hổng ổn thiệt rồi. Nhất là, nghĩ đến ba của mình, Sư Tử rùng mình rồi lảng mất vào rừng. Phần Thỏ nãy giờ sợ chết khiếp đi được, máu lại chảy quá chừng nên bóng Sư Tử vừa mất hút là gục xuống muốn xỉu luôn. Nhím ráng lê mình lại gần ý chừng để cõng thỏ lên lưng, Thỏ giãy nãy:


- Lưng bạn gai thế kia, muốn cho tôi lủng bụng luôn hả?


Nhím buồn bã nói:


- Bạn cứ leo lên đi, lưng tôi bây giờ hết gai rồi, vì các bạn trong lớp xin chúng mất rồi.


Thỏ bây giờ nhìn Nhím, đúng là trên lưng mất đi một nhúm gai, giờ nhìn Nhím xấu kinh dị và ghê ghê sao ấy. Thỏ miễn cưỡng leo lên lưng Nhím cho Nhím cõng về. Nhím cõng đến chổ lớp cắm trại thì chẳng thấy mọi người đâu, nhìn tờ giấy bên tảng đá, cô giáo cùng các bạn tưởng Nhím và Thỏ đi lạc nên đổ xô đi tìm hết rồi. Lo thật, bạn Thỏ đang bị thương, nếu không chăm sóc bạn ấy chết mất. Nhím sợ quá đành vác bạn Thỏ về nhà là chắc ăn nhất. Nằm trên lưng bạn Nhím, Thỏ thấy lưng Nhím đang sưng lên, nhưng Thỏ nghĩ nhờ vết sưng nên nằm lên thấy êm ái lắm. Thỏ vô tâm thật. Còn Nhím vêt sưng bị Thỏ đè lên, đau thốn đến tận tim. Nhím cắn răng ráng cõng Thỏ về đến nhà Thỏ. Thấy con mình máu me quá chừng, ba mẹ Thỏ nhìn Nhím mà hằn học, chẳng thèm hỏi han gì thêm đã mắng Nhím rằng lưng đầy gai nhọn thế kia cõng con họ thì làm sao mà không đâm lủng bụng Thỏ, làm sao mà máu không chảy. Tội nghiệp Nhím vừa đau, vừa có lòng tốt mà lại bị mắng oan… lòng buồn quá chừng. Nhím chẳng nói lời nào thêm nữa, chỉ cuối chào ba mẹ Thỏ rồi về nhà. Ráng bước vài bước về đến ngay trước cửa thì Nhím té xỉu. Nói gì thì nói chớ Nhím kiệt sức và đau đớn lắm rồi. Vậy mà chẳng hiểu sao, vẫn thấy Nhím cười mỉm mỉm trên môi thì phải… Hổng lẽ Nhím vui vì bữa nay được bạn bè đối xử tốt tốt, chơi với mình. Hay, Nhím vui vì giúp được Thỏ?


Sáng hôm sau Nhím không dậy được. Người Nhím nóng lạnh liên miên, sốt mất rồi. Mẹ và ba nhím nhìn thấy lưng con mình, nghe Nhím kể mà xót xa cho con quá thể. Họ nhìn sang nhà Thỏ thấy bạn bè đến thăm tấp nập, nhà Nhím kế bên mà chẳng ai thèm ghé. Sau khi Nhím hạ sốt, ba mẹ Nhím nói rằng Nhím đã làm việc tốt, ba mẹ sẽ vì Nhím mà chuyển đến nơi khác sống, cho Nhím được hạnh phúc hơn.


Gia đình Nhím chuyển nhà trong im lặng chẳng mấy ai biết, sáng ra ba Thỏ nhìn sang nhà Nhím thấy vắng hoe thì mới hay, nhưng hổng hiểu sao cả nhà Thỏ lại chẳng thấy vui vẻ mừng rỡ gì mấy, thấy còn buồn buồn chút nữa là.


Từ ngày Nhím chuyển nhà, không đi học, bạn bè ban đầu không ai để ý gì đến sự vắng mặt của Nhím (Thì bình thường có ai để ý gì đâu). Phần Sư Tử và Thỏ cũng không nhắc lại chuyện ở bờ suối hôm trước. Sư Tử không nói gì, nó chỉ lẳng lặng hằng ngày đến lớp và tự nhiên ngoan hẳn ra. Thỏ cũng chẳng dám nói với ai, mà có nói, chẳng lẽ lại bảo rằng bữa đó vì… mê trai đẹp nên bị dụ ra suối mà mém xíu là chết. Xấu hổ chết được đi. Bạn bè hỏi sao bị thương, Thỏ chỉ nói là sơ ý lao phải một cành cây nhọn. Dần dà mọi người cũng không để ý đến nữa.


Một hôm Sư Tử bỗng hỏi trong lớp có ai biết nhà Nhím không để đến thăm, cả lớp lúc đó mới ngạc nhiên, biết tin Nhím chẳng ở đây nữa. Sư Tử lắc đầu ngao ngán và nói:


- Tôi chẳng hiều các bạn, vặt hết gai lưng của Nhím thì nó sống làm sao nổi, nó cõng Thỏ về mà chẳng ai qua thăm nó bệnh. Các bạn quá đáng quá! Hôm đi cắm trại về, tôi kể cho ba tôi nghe về Nhím, ba đã mắng tôi nhiều lắm. Mấy ngày sau tôi theo ông đi vào rừng để ông chỉ cho tôi biết rằng, mỗi loài vật có một bản thể khác nhau, Không ai giống nhau. Khi mình thấy họ khác mình không có nghĩa là họ đáng ghét. Hình dáng bên ngoài không có tội tình gì, các bạn học chung với nhau mà lại xa lánh Nhím chỉ vì những gai lưng xấu xí ấy. Các bạn chẳng bao giờ thèm để ý xem Nhím nghĩ gì cả. Các bạn, và cả tôi nữa, vô tư quá đi. Vô tư đến là vô tâm.


Thỏ nhìn Sư Tử ngơ ngác như hiểu chuyện gì rồi bật khóc. Cả lớp cũng khóc theo.


Từ đấy về sau, không ai biết tin tức bạn Nhím. Thỏ và gia đình bạn ấy cũng chuyển nhà đi nơi khác, cũng chẳng ai biết Thỏ đã đi đâu… Nhưng có lẽ mọi người đều hiểu rằng, dù có đi đâu thì Thỏ vẫn mang trong lòng sự hối hận khó mà quên đi được.




o O o


Sự khác biệt giữa tất cả chúng ta đều có một ý nghĩa nào đó, vì thế đừng nên dùng chính sự khác biệt của người khác để làm tổn thương họ. Như thế, ta chỉ làm cho chính ta khác biệt hơn so với mọi người mà thôi!


Hãy cứ sống vô tư, với những tình cảm bạn bè hồn nhiên nhất. Nhưng bạn ơi, vô tư chứ đừng quá vô tâm, bạn nhé!

www.DiaOcNiemTin.com

Chai Rémy và thằn lằn...

Chai Rémy và thằn lằn...
Hạnh Nguyễn

Có một hôm, tôi dọn dẹp nhà cửa, dọn luôn những cái chai rượu của ông anh nằm lăn lóc nơi góc phòng. Tôi cầm chai rượu lên, từ trong chai, hai chú thằn lằn, một lớn một nhỏ bổ ra chạy nháo nhào. Nhìn mà nghĩ ngợi linh tinh, rồi giờ tôi bắt đầu kể bạn nghe câu chuyện: Chai Rémy Martin và thằn lằn…



o O o


Cuộc sống hiện tại của gia đình thằn lằn rất khó khăn. Hôm qua thằn lằn bố bò sang kẹt cửa thăm anh thằn lằn hàng xóm, thấy cuộc sống gia đình họ sung túc và ấm no, thằn lằn bố cảm thấy tủi thân dữ dội. Cứ trách chính mình rằng cả đời chẳng kiếm được căn nhà cho ra hồn cho vợ con bớt khổ, suốt ngày cứ lang thang góc này góc kia mãi. Thật là chán đời gì đâu.


Thằn lằn mẹ thì thông cảm cho thằn lằn bố dữ lắm! Làm sao dám trách ông ấy kia chứ. Chẳng qua là dân số thằn lằn đông quá, đất đai thì hẹp, ai cũng giành mất những chỗ tốt cả rồi. Đành phải lang thang xó này xó kia thôi, phải chăm tìm kiếm cái ăn lẫn tìm một nơi ở thật thoải mái là chuyện đâu có dễ dàng gì kia chứ. Thương thằn lằn bố quá đi mất.


Thằn lằn con lâu nay cứ mai chỗ này, mốt chỗ kia. Học hành đâu có yên nên đâm ra lười học và thường hay u sầu vẩn vơ. Thằn lằn con vẫn thường hay so sánh gia đình mình với gia đình người ta. Thì… con nít mà.Thằn lằn con tủi thân khi nhiều đêm phải ráng o ép nép mình dưới cái đèn neon mà vẫn tránh cho mình không bị bỏng. Sao cuộc sống khó… sống thế nhỉ?!


Ngày nọ, góc kệ tủ có tiếng động khẽ khàng như có vật gì đó ngã đổ. Đang loay hoay tìm chỗ ở, thằn lằn bố phát hiện ra chai Rémy đang nằm nghiêng ngã trên chạn tủ, trong chai thì còn sót lại tí xíu vài giọt rượu. Chẳng sao cả, thằn lằn bố đã tìm được căn nhà cho gia đình mình rồi. Mừng quá xá!


Thế là ngay lập tức, thằn lằn mẹ và con chuyển vào ở trong trai Rémy, căn nhà mới sao mà đẹp thế này. Xung quanh, mặt nào cũng lắp kiếng, nhìn được mọi thứ xung quanh mới hay làm sao. Ấm ấp và an toàn biết là bao nhiêu, cả nhà ba người nhủ thầm. Đêm đó cả gia đình thằn lằn đều thấy mãn nguyện và hạnh phúc lắm.


Hễ đã an cư ngừơi ta mới nghĩ đến lập nghiệp, nhưng thằn lằn bố chắc vì lâu lắm mới có một căn nhà, nên cả ngày lẫn đêm đều ở trong nhà, chẳng chịu ra ngoài lấy một phút. Ở trong chai, thằn lằn bố bắt đầu nhấm nháp những giọt rượu còn sót lại. Nhắm mãi thành quen, quen rồi thành nghiện. Vậy là, từ hôm ấy, thằn lằn bố thành một tên bợm, lúc nào cũng ở trong chai và liếm láp chút rượu còn sót ấy. Nhìn thằn lằn bố như thế, thằn lằn mẹ đau lòng quá. Ngày trước không có nhà nhưng ông ấy còn biết đi kiếm miếng ăn, từ ngày có nhà, tự thấy thỏa mãn quá quá nên sinh tật, ở lì trong nhà mà chè chén. Chẳng còn biết vợ con đói khổ gì hết trơn. Phần thằn lằn con, ngày trước bố chẳng bao giờ đánh thằn lằn cả. Bây giờ đi học về, chui vào chai là bị bố mắng, bố đánh. Mà chẳng biết tội gì, lí do gì, hỏi bố tại sao thì còn bị đánh nhiều hơn (cái tội dám hỏi bố hử???). Thằn lằn con ngày càng ốm yếu và dường như chẳng còn bình thường nữa. Mỗi ngày, đi học về là thằn lằn con chẳng về nhà liền đâu, mà nó kiếm chỗ rong chơi thật lâu, đợi tối mịt mùng mới trở về nhà. Chớ mà về nhà sớm, nhìn mẹ lo lắng, nhìn bố say xỉn, thằn lằn con thấy khó chịu lắm, bức bối lắm và thấy chán ghét cái căn nhà này sao sao ấy.


Những giọt rượu trong chai rồi cũng hết, hết sạch boong. Thằn lằn bố lỡ nghiện rượu rồi, bây giờ không còn mà uống nên bản tính càng hung dữ hơn. Thằn lằn bố quyết tâm đi tìm căn nhà giống như căn nhà này để có rượu mà uống. Thế là thằn lằn bố bỏ nhà ra đi… đi tìm chai Rémy khác!


Một ngày nọ, mọi người thấy thằn lằn bố nằm gục bên kẹt cửa. Mọi người đưa về nhà, nhưng chẳng còn thấy nhà đâu nữa... Nhìn vợ mình và con, thằn lằn bố hỏi:


- Thế nhà chúng ta đâu rồi hở mình?


Thằn lằn mẹ nức nở:


- Chủ nhà đem bán ve chai rồi. May mà mẹ con tôi chạy ra kịp. không thôi chắc cũng làm thân lưu lạc, chẳng biết đâu mà tìm rồi.


Thằn lằn bố buồn lòng, muốn tìm một căn nhà Rémy như thế đâu có dễ, bây giờ lại sống đời lang thang nữa rồi. Thằn lằn bố chợt nói:


- Mình yên tâm. Tôi sẽ tìm cho chúng ta một căn nhà như thế!


Đột nhiên, thằn lằn con hét lớn:


- Con không cần một căn nhà như thế! Có căn nhà mà không có bố, thì thà con không có nhà mà vẫn có bố hằng ngày. Không có nhà nhưng mẹ vẫn yêu bố vì mỗi ngày thấy bố lao động và chăm chỉ, còn hơn suốt ngày nốc rượu từ căn nhà ấy.


Đã lâu rồi, thằn lằn bố mới thấy con mình nói chuyện với mình. Mà cũng lâu rồi thằn lằn bố không nói chuyện với con mình thì phải. Ừ thì lâu nay nó nín nhịn, nó im lặng ấm ức. Nó sống tù túng và đòn roi của bố nó, nên nó đâm ra lầm lì khó hiểu. Giờ nghe nó nói, sao mà tự nhiên thằn lằn bố thấy xót xa sao đó. Còn thằn lằn mẹ thì khóc tự nãy giờ rồi. Thằn lằn bố cứ đứng thẩn thờ ra mà suy nghĩ. Thằn lằn mẹ mới khẽ khàng nói qua làn nước mắt:


- Thôi mình ạ, chúng ta vẫn sẽ sống để tìm cho mình một chỗ nào đó. Chắc chắn chỗ ở mới không phải là một chai Rémy Martin như hổm nay nữa!




o O o


Bạn thân mến, câu chuyện của nhà thằn lằn là vậy.


Nhà không hẳn phải là một nơi có mái che, có kiếng lộng tứ bề nhìn thật đẹp, thật sang. Nhà là nơi mỗi thành viên quan tâm đến cuộc sống của nhau, nơi mọi người yêu thương nhau, cùng nhau lao động.


Có phải vì vậy mà chúng ta nên xây cho chính chúng ta những căn nhà vững chải có nền móng là tình yêu thương không?


www.DiaOcNiemTin.com

Con ốc nhỏ mang linh hồn của biển…

Con ốc nhỏ mang linh hồn của biển…
Trần Thị Ngọc Thủy



Chuyện rằng...


Ngày xưa trên mặt đất chưa có biển xanh. Thần Tình yêu bấy giờ là người duy nhất cai quản cõi đời. Thần tặng cho tâm hồn mỗi con người thứ quý giá nhất: viên ngọc tình yêu. Khi con người đánh rơi viên ngọc của mình, nó sẽ tan thành trăm nghìn mảnh. Và mỗi mảnh hóa thành một giọt nước mắt mang hương vị của nỗi đau. Chúng không mất đi mà được thần tình yêu giữ lại để làm nên những viên ngọc khác. Biển từ đó ra đời…


Thuở ấy biển chỉ có một mình. Tình yêu càng làm cho con người đớn đau, biển lại càng thêm mênh mông, càng thêm cô quạnh. Lúc đó, trên mặt đất đầy những dấu chân của tình yêu, người ta thấy một con ốc nhỏ bé và lạc lõng. Con ốc tội nghiệp loay hoay không tìm được cho mình một lối đi, chỉ biết trú sâu trong chiếc vỏ. Thần Tình yêu không còn viên ngọc nào để cho nó. Thế là người đưa nó về với biển.


Biển từ đó bỗng biếc xanh, không phải vì phép nhiệm màu nào của thần Tình yêu, chỉ vì biển đã thôi một mình. Ngày ngày có con ốc nhỏ cạnh bên nghe biển hát…


Một đêm buồn, biển nói với con ốc nhỏ rằng biển chẳng có gì cho riêng mình. Nước mắt của con người, tình yêu của con người làm nên biển. Biển không có tình yêu. Biển chỉ có tiếng hát - chỉ có linh hồn. Nhưng tiếng hát ấy, người ta chỉ nghe một khoảnh khắc nào đó trong đời, rồi quên. Và linh hồn ấy, biển có nhờ gió mang đi giữ hộ, nhưng gió mãi vui nên đã đánh rơi đâu đó giữa đất trời. Thế nên biển thấy mình vô nghĩa…


Con ốc nhỏ nghe câu chuyện của biển, nó thương lắm…


Rồi một ngày kia, biển gọi mãi, gọi mãi mà không thấy con ốc nhỏ trả lời. Thần Tình yêu bảo con ốc nhỏ đã ra đi. Biển ngỡ ngàng, con sóng ngày ngày tràn về rồi lại ra đi như chờ mong một điều gì... Biển buồn. Nhưng rồi biển cũng nguôi quên…


Câu chuyện có lẽ mất hút vào hư vô, hay tan biến đi như những bọt biển, nếu không có một ngày…


Một ngày, ở một nơi rất xa biển, có một cô bé nhặt được chiếc vỏ ốc nằm lẻ loi. Tình cờ cô bé áp chiếc vỏ ốc vào tai, và chao ôi… từ trong ấy có những thanh âm da diết vọng về.


"Sao trong chiếc vỏ ốc này lại có tiếng hát của biển hở thần Tình yêu?" – cô bé tìm gặp và tò mò hỏi Người. Thần Tình yêu kể cho cô bé nghe câu chuyện về con ốc nhỏ. Ngày ấy, con ốc nhỏ đã thỉnh cầu với Người rằng hãy cho biển được giữ lại tiếng hát. Người bảo đó là điều không thể, trừ phi… Vậy là con ốc nhỏ từ bỏ linh hồn mình để được giữ linh hồn của biển. Nó phải ra đi thật xa. Và biển sẽ mãi mãi không bao giờ biết được…


Con ốc nhỏ đã khóc thật nhiều, nước mắt của nó cũng không được trở về bên biển.


Nhưng nó biết, giờ đây, biển đã có linh hồn, và rồi biển cũng sẽ có tình yêu.


Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển…




(c) xitrum.net


Bạn đọc bình luận:

Câu chuyện là một chuỗi những hành động, diễn biến nhân đạo của con ốc nhỏ. Dẫu phải từ bỏ linh hồn của mình để giữ lại tiếng hát cho biển khơi, con ốc kia vẫn không nuối tiếc. Rồi đây, con ốc nhỏ sẽ mang linh hồn của biển, mang theo cả tiếng hát và những nỗi niềm của biển cả. Cao cả thay, hành động của con ốc nhỏ.

"Chuyện rằng con ốc nhỏ vẫn ngàn năm mang theo linh hồn của biển…", một kết thúc khiến người ta phải suy ngẫm về đức hy sinh, một điều dường như không còn thấy trong xã hội ngày nay...

Những câu chuyện nhỏ


Chuyện trời mưa

Tác giả: Zee - Duong Tung Lam

Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?

Câu trả lời chắc chắn là có, đúng không các bạn? Và thưa các bạn, nỗi buồn trong lòng chúng ta cũng như thế. Dù bạn là ai, là người cao sang quyền thế hay tài giỏi xuất chúng thì trong cuộc đời bạn, bạn vẫn không thể tránh khỏi được nỗi buồn. Như vậy thì nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, bạn cũng đừng quá u sầu và than trách cuộc đời mà hãy can đảm đối diện nó, lúc đó bạn sẽ bãn lĩnh hơn, sáng suốt hơn và vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn dễ dàng hơn.

Cũng như khi bị mắc mưa, nếu bạn không thể tìm được cách cho mình đừng bị ướt, có phải là bạn đành chấp nhận dầm mưa về nhà không? Khi ấy có phải bạn có thấy sự bực bội khi bị ướt sũng không còn nữa hay không? Đúng như thế, vì lúc ấy bạn đã tìm cách giải quyết được vấn đề của mình rồi.

Cuộc sống có rất nhiều điều chờ đón bạn, có niềm vui thì sẽ có nỗi buồn, đó là quy luật và cũng là sự thi vị của cuộc sống. Hãy mạnh mẽ và yêu đời lên, bạn nhé?



Chiếc hộp tình yêu

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy nhưng lại vô tình bỏ qua.

Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà mầu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!".

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.





Người Bạn

Dan Clark

Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đo,ù có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy?" cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời "Khoảng từ $30 cho tới $50."
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể coi chúng được không?"
Người chủ tiệm mỉm cười và huýt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh chạy theo. Một con chó con chạy cà nhắc lết theo sau. Ngay lập tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt chân đó "Con chó con này bị làm sao vậy?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y đã coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng mãi mãi. Nó sẽ bị què mãi mãi. Đứa bé rất xúc động. "Cháu muốn mua con chó con đó."
Người chủ nói rằng "Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, còn nếu cháu muốn nó thì chú sẽ cho cháu luôn."
Cậu bé nổi giận. Cậu nhìn thẳng vào mắt của người chủ, và nói rằng "Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra, cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50cent mỗi tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền."
Người chủ phản đối "Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao giờ có thể chạy được và chơi với cháu như những con chó con khác."
Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên để lộ ra một chân bị vặn vẹo, teo quắt và phải có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu nhìn lên người chủ và nói rất khẽ "Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ đó cần một người có thể hiểu được nó!"





Giấc Mơ
Ashley Hodgeson

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương - cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem tôi có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đang chuẩn bị tham dự vòng chạy 3,200m.
"Chuẩn bị... sẵn sàng..." Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Những đứa con gái khác đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ ở đằng sau mọi người và tôi càng ngày càng xa ở sau.
Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. "Hoan hô!" Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.
"Có lẽ mình nên bỏ cuộc," tôi thầm nghĩ khi tôi cà nhắc tiếp. "Những người kia không muốn chờ để mình chạy tới đích." Nhưng cuối cùng thì tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng chạy cuối cùng tôi đã chạy trong đau đớn. Tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Thật không đáng, dù cho chân của tôi có khỏi hay không. Tôi cũng không thể thắng nổi cái cô bé đã thắng tôi đến hai lần.
Khi tới đích, tôi nghe tiếng hoan hô - cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. "Có gì vậy?" Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. "Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai."
Tôi đang chạy thẳng vào nhà tắm thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. "Oa, bạn thiệt là có lòng dũng cảm!" cô gái đó nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm "Lòng dũng cảm? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!"
"Nếu tôi thì đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vữa làm. Tôi chắc sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn đó. Bạn có nghe không?"
Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc lại hoan hô tôi - không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi lại lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Một cô gái đã lấy lại cho tôi ước mơ của mình.
Vào hôm đó tôi học được hai điều:
Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều.
Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và những chiến thắng. Chúng được đo bằng những vật lộn mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc mà là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.
Tôi chỉ có một ước mơ vào ngày đó - có lẽ là khi cuối cấp - tôi có thể thắng cuộc đua này với tiếng hoan hô vang dội như khi tôi được hoan hô ngày hôm nay.





Bài học đáng giá
Petey Parker

Tôi vẫn thường bay tới Dallas để gặp một khách hàng của mình. Thời gian đối với tôi rất quan trọng và kế hoạch của tôi là xuống máy bay, chạy tới gặp khách hàng, sau đó quay về sân bay rồi bay về. Một chiếc taxi đón tôi. Người tài xế chạy vội mở cửa cho tôi và chờ cho tôi ngồi thoải mái trong xe rồi mới đóng cửa lại. Khi anh ta vào chỗ ngồi, anh ta nhắc tôi rằng có tờ Wall Street Journal bên cạnh tôi nếu tôi muốn đọc. Anh ta lại còn đưa ra một loạt các băng nhạc khác nhau cho tôi chọn loại nhạc tôi thích. Trời ạ, tôi nhìn quanh xem có phải tôi ở trên xe của trong chương trình Candid Camera không (chương trình được quay lén để lừa người không biết). Tôi không thể tin nổi vào dịch vụ mà tôi đang được phục vụ. "Chắc là anh tự hào về công việc của mình," tôi hỏi người lái xe. "Anh chắc phải có một câu chuyện kể về mình."
"Tôi từng làm việc cho Corporate America," anh ta bắt đầu. "Nhưng tôi mệt mỏi khi nghĩ rằng những sau cố gắng của mình, tôi vẫn chưa được coi là đủ tốt, đủ nhanh, và không được đánh giá đúng mức. Tôi quyết định kiếm cho tôi một chỗ thích hợp để tôi có thể cảm thấy tự hào vì những gì mình làm được. Tôi biết tôi không phải là nhà khoa học giỏi hay gì gì ghê gớm, nhưng tôi thích lái xe, phục vụ người khác và cảm thấy mình đã làm việc cả ngày bận rộn và đã làm tốt công việc của mình.
Sau khi xem xét khả năng của mình, anh ta quyết định trở thành tài xế taxi. "Không phải chỉ trở thành người tài xế thuê mướn mà còn trở thành lái xe taxi chuyên nghiệp," anh ta nói. "Một điều mà tôi biết chắc chắn là để có thể thành công trong công việc, tôi phải vượt lên trên mọi sự chờ đợi của hành khách. Tôi muốn trở thành tuyệt vời chứ không phải chỉ trung bình mà thôi."
Tôi tin chắc anh ta sẽ thành công.






VẾT THƯƠNG

Không rõ tác giả

Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."





Một câu chuyện cảm động


Tại Thế Vận Hội đặc biệt Seatte (dành cho những người tàn tật) có chín vận động viên đều bị tổn thương về thể chất hoặc tinh thần, cùng tập trung trước vạch xuất phát để tham dự cuộc đua 100m.

Khi súng hiệu nổ, tất cả đều lao đi với quyết tâm chiến thắng. Trừ một cậu bé. Cậu cứ bị vấp té liên tục trên đường đua. Và cậu bật khóc. Tám người kia nghe tiếng khóc, giảm tốc độ và ngoái lại nhìn. Rồi họ quay trở lại.

Tất cả, không trừ một ai! Một cô gái bị hội chứng Down dịu dàng cúi xuống hôn cậu bé:

- Như thế này, em sẽ thấy tốt hơn.

Cô gái nói xong, cả chín người cùng khoác tay nhau sánh bước về vạch đích.

Khán giả trong sân vận động đồng loạt đứng dậy. Tiếng vỗ tay hoan hô vang dội nhiều phút liền. Mãi về sau, những người chứng kiến vẫn còn truyền tai nhau câu chuyện cảm động này.

Tận trong sâu thẳm, chúng ta luôn ý thức chiến thắng không phải là tất cả, mà ý nghĩa thật sự của cuộc sống là ở chỗ ta giúp đỡ người khác cùng chiến thắng dù ta có phải chậm một bước.




Bài học cho tình bạn

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói:

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mãi suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói..



www.DiaOcNiemTin.com

Tại sao phụ nữ khóc?



Một cậu bé hỏi mẹ:

- Tại sao mẹ lại khóc?


Người mẹ đáp:


- Vì mẹ là một phụ nữ.


- Con không hiểu - Cậu bé thốt lên.


Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:


- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...


Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:


- Tại sao mẹ lại khóc hở cha?


- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.


Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".


Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra người phụ nữ, người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi bờ vai họ cứng cáp để che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương, và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.


Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở... Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.


Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim anh ta... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng.


Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên".






www.DiaOcNiemTin.com

Câu chuyện con Lừa



Câu chuyện con Lừa






Một ngày nọ, con lừa của một ông chủ trang trại sảy chân rơi xuống một cái giếng. Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền. Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì. Cuối cùng ông quyết định: con lừa đã già, dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả. Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình. Họ xúc đất và đổ vào giếng. Ngay từ đầu, lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết. Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng. Sau một vài xẻng đất, ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt. Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ như vậy, đất đổ xuống, lừa lại bước lên cao hơn. Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài.

Cuộc sống
sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn. Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp phải là một hòn đá để bạn bước lên cao hơn. Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng.

(ST)




www.DiaOcNiemTin.com

Câu chuyện bát mì








Câu chuyện bát mì





Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.



o O o


Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.


o O o


Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.





www.DiaOcNiemTin.com

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More